Con cái chẳng phải của mình Chúng là con của Cuộc đời đang đi tìm riêng bản tính

“Con cái chẳng phải của mình
Chúng là con của Cuộc đời, đang đi tìm riêng bản tính
Không phải con cái từ cha mẹ mà ra
Ta chỉ là cửa cho chúng đi qua
Dù sống cùng, con cái đâu thuộc về mẹ cha.
Với con cái, cha mẹ có thể trao tình thương,
Nhưng đừng trao tư tưởng
Bởi chúng vốn có riêng tâm hồn, riêng chí hướng
Ta có thể chở che thân thể chúng,
Nhưng đừng mong bao bọc được tâm hồn
Vì tâm hồn con cái cư ngụ ở ngôi nhà của ngày mai
Nơi đó ta không thể vãng lai, dù chỉ trong giấc mộng.
Ta có thể cố bắt chước con cái cho thật giống
Nhưng đừng mong bắt chúng như ta được
Vì cuộc đời không thể trôi ngược
Hay nấn ná mãi ở ngày hôm qua
Cha mẹ là cánh cung đẩy mũi tên con cái lao về phía trước
Người xạ thủ – Tạo Hóa – ngắm không hề trượt
Đích đến của mũi tên trên con đường tưởng như vô định
Và với quyền năng vô biên Ngài kéo căng xác mẹ cha
Để mũi tên của Ngài phóng thật nhanh, thật xa.
Vậy thì hỡi những người làm mẹ, làm cha
Hãy vui vẻ khi oằn mình lúc Tạo Hóa giương cung
Vì dẫu yêu mũi tên bay đi, Ngài cũng yêu cây cung đứng vững tại đó
(Trích Mật Khải – Kahlil Gibran)
Copy: fb Đỗ Kim Thoa
See Translation

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *